Hà Nội - Nếu Vội Thì Sao?

January 20, 2017
Làm Đẹp

Trong không gian khô lạnh của một buổi chiều muộn giữa đông, lặng lẽ và chậm rãi, tôi bước đi qua những con đường nhỏ trải dài  trong khu phố cổ. Cầu Gỗ - Đinh Liệt - Hàng Ngang - Hàng Đào... Những con phố nêm chật kín người vào dịp cuối năm. Những gương mặt nhăn nhó căng thẳng đang cố lách qua hàng loạt quãng đường tắc tiếp nối nhau trải dài như vô tận. Cảnh tượng tựa như một thước phim nhàm chán đang được chiếu đi chiếu lại cùng với nhạc nền là mớ âm thanh nhốn nháo từ tiếng mời của những gian hàng ven vệ đường, tiếng mặc cả thêm một bớt hai của kẻ mua người bán, tiếng còi xe inh ỏi réo rắt, tiếng chửi thề của các bác tài cần được quyên góp thêm lòng kiên nhẫn.

Sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, gần 30 năm sinh sống, trong tôi đã hình thành nên một thứ tình cảm đặc biệt và cũng rất khó tả với mảnh đất Thủ Đô. Cũng đôi lần, tôi đã dành cho mình cả một ngày chỉ để dạo quanh và ngắm nhìn Hà Nội.

Hà Nội trong ký ức tôi là những chiếc xe đạp thong dong, là tiếng ve râm ran vang lên trong không gian lặng thinh một ngày hè trưa nắng, là giàn hoa giấy lắc lư theo nhịp gió trên hiên nhà, là một Hà Nội chậm, một Hà Nội rất thơ.

Hà Nội trước mắt tôi bây giờ là tiếng còi xe inh ỏi, những gương mặt nhăn nhó, cái bầu không khí ngột ngạt và nóng nảy ấy ngang nhiên chiếm hữu ngay giữa một ngày đông giá rét đáng lẽ rất êm đềm ấy. Hà Nội, Hà Nội hình như đang rất vội...

Hà Nội - Nếu vội thì sao?

Nếu vội vàng - bạn sẽ quên mất rằng, đâu đó trên những con phố ồn ào kia, vẫn tồn tại một màu tím bằng lăng nhẹ nhàng và quý phái, chơ vơ giữa nền trời xanh, những giàn hoa giấy đỏ nằm lim dim trên những bức tường vàng đã ngả màu rêu trên phố Ngô Sĩ Liên,  hàng sấu chín ngả dài như một cánh cổng bình yên dọc đường Phan Đình Phùng, mùi hương hoa sữa ngạt ngào cứ mỗi độ đầu Thu của phố Nguyễn Du, nét yểu điệu li ti của cành Hoa Sưa đường Thanh Niên khi mùa đông đang đến.

Nếu vội vàng - bạn sẽ không kịp nhận ra Hồ Gươm như một người đàn ông lớn tuổi đang âm trầm hồi tưởng lại hàng nghìn năm lịch sử của mình, Hồ Tây như một gã trai đầy tham vọng đang cố găng đưa cả bàn tay của mình ra mà che toàn thành phố,  Hồ Trúc Bạch như một thiếu nữ kiêu sa đang ngắm đất trời vào xuân, Hồ Thủ Lệ - Hồ Ngọc Khánh - Hồ Thiền Quang - Hồ Ba Mẫu - Hồ Đắc Di...những đứa trẻ nít đang tíu tít nô đùa.

Nếu vội vàng - bạn sẽ không đủ thời gian để biết được vị ngon đặc biệt của thịt quay gia truyền Hòe Nhai, vị sườn chua chua ngọt ngọt đậm đà của cơm sườn Đào Duy Từ, vị  giòn tan trong miệng của những chiếc banh tôm Hồ Tây, vị thơm nức lòng theo cùng làn khói nghi ngút của bún chả Hàng Quạt, cái lạnh ngọt ngào của kem Tràng Tiền,sắc vàng đỏ của chè múc Hàm Lòng, những thớ bò cay dai trong nộm Lê Văn Hưu, ngỡ ngàng với hương vị nem chua rán Tạm Thương, những cốc trà chanh thanh mát cùng vị mặn mặn cay cay của nem nướng Ấu Triệu. Bạn sẽ quên mất cốm Làng Vòng, quên phở Cồ Cử, quên đi bánh cuốn Thanh Trì, quên ô mai, quên bánh đúc, quên...và quên...

Nếu vội vàng - bạn đã đi qua mất rồi gánh hàng hoa trên những chiếc xe đạp đang thong thả dạo trên phố phường trong sương sớm. Bạn để lạc mất những gánh hàng tò he. Bạn đánh rơi mất màu đỏ hoa đào, màu vàng cành quất trong mỗi dịp Tết đến Xuân về.

Hà Nội vẫn đó, vấn vương vẻ đẹp xưa, lấp lánh sắc màu đổi mới. Chỉ cần bạn chậm lại và cảm nhận Hà Nội sẽ hiện ra với một tình cảm trào dâng ứ nghẹn trong lồng ngực. Chỉ cần, bạn chậm lại thôi...

Hà Nội - Đừng vội được không? 

Bài Viết Cùng Chuyên Mục

Tôi muốn làm quen với mọi người

Thank you! Your submission has been received!

Oops! Something went wrong while submitting the form