Một ý tưởng bất ngờ, một sự chuẩn bị chóng vánh cùng những bước chân rộn ràng, Tôi và Em, cùng hai người bạn, vào một sáng không định trước đã đặt chân đến Đà Lạt - thành phố của Tình Yêu
Đà Lạt đón chúng tôi bằng cơn mưa bận bịu. Mưa mang bao nỗi niềm, vội đến vội đi, vô tình đánh rơi nắng lại. Tiết trời Đà Lạt thật giống Em, nắng mưa thất thường nhưng vô cùng dễ chịu.
Đà Lạt đón chúng tôi bằng cái vị ngai ngái của đất rừng cao nguyên. Mùi nước, mùi cỏ, mùi cây, mùi đất, mùi trời, hòa quyện lại với nhau tạo thành hơi thở của Đà Lạt. Hơi thở ngập tràn sức sống và yêu thương.
Đà Lạt đón chúng tôi bằng những cung đường lên đèo xuống dốc. Những đường cong ngoằn nghèo trải dài giữa một bên là núi, một bên là thung lũng. Một màu xanh đẹp mê hồn đầy quyến rũ.
Đà Lạt trong những ngày tôi lưu lại đó, nhẹ nhàng, yên ả. Đà Lạt - Hai Tư Giờ, Bốn Mùa, Một Tình Yêu.
Sáng - Xuân
Đà Lạt tỉnh giấc bằng những hạt mưa phùn, mưa nhẹ nhàng phây phất như tiết trời vào Xuân.
Bước xuống phố, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh dịu dàng lan dần vào cơ thể, tận hưởng sự khoan khoái yên ả lạ thường. Tôi nhìn Em mìm cười, lại một lần nữa, chúng tôi rời bỏ những phố phường tấp nập với còi xe và khói bụi, rời bỏ những khối hộp bê tông khổng lồ chất chứa bên trong những hồ sơ ,những tài liệu, những máy móc khô khốc đang vận hành để đến một nơi không ai biết chúng tôi là ai, đến một nơi chúng tôi lại có thể cùng nhau phiêu diêu tự do và tự tại.
Người ta nói Đà Lạt có ba không: không đèn xanh đỏ, không điều hòa, không xích lô. Nhưng với chúng tôi, Đà Lạt còn hơn thế, Đà Lạt không toan tính, Đà Lạt không phiền lo, Đà Lạt không ưu tư, vội vã.
Khai vị cho ngày mới bằng nem lụi và kem dâu trên phố Phan Đình Phùng, nhâm nhi ly cafe đắng tại Cafe Bùi Văn Ngọ. Chúng tôi sẽ bắt đầu hành trình khám phá Đà Lạt, Vườn dâu - Làng Cù Lần - Cao Nguyên LangBiang - Hồ Xuân Hương.
Những chiếc xe nổ máy, những tay lái sẵn sàng, chúng tôi bắt đầu hành trình với điểm đến đầu tiên - Vườn Dâu Đà Lạt.
Trải trước mắt chúng tôi là thung lũng Dâu trên đường Thánh Mẫu. Đứng trên lưng chừng đồi, phóng tầm mắt xa hàng cây số xuống thung lũng, nghe gió lộng bên tai, một cảm giác tự do trào dâng trong lồng ngực.
Mắt lần tìm những trái Dâu mọng đỏ đang ẩn mình dưới màu xanh của tán lá, trải nghiệm như những người nông dân thực thụ. Tôi, bình yên bên Em. Khoảnh khắc mà Tôi sẽ không bao giờ đánh đổi.
Trưa - Hạ
Mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn, thay vào đó là cái nắng. Nắng rực rỡ nhưng không chói chang, Nắng huy hoàng nhưng lại dịu dàng. Nắng, ngả nghiêng trên con đường đèo như dẫn lối chúng tôi rời Vườn Dâu để đến Làng Cù Lần.
Nắng, vàng. Nắng đưa lối. Gió, nhẹ nhàng, Gió dẫn tay. Hai hàng dương xỉ ven đường nối tiếp nhau như nhũng vị chủ nhà thân thiện đang chào đón chúng tôi bằng giai điệu lắc lư đầy sức sống. Tựa hồ như đây không phải là thực tại, không phải tôi đang lái đi mà như đang bay trong cảnh thần tiên giữa trốn phàm trần.
Tôi sẽ không thể nào quên được cảnh sắc ấy, không thể nào quên được khoảnh khắc ấy. Khi mà Em ôm chặt lấy tôi từ đằng sau, khi mà con đường đèo uốn lượn với những đường cong tuyệt mỹ trải ra trước mắt, khi mà những chiếc lá úa vàng rụng xuống đám rêu xanh bên đường hòa vào với nhau tạo nên một màu tuyệt đẹp như chỉ xuất hiện trên phim. Và, khi mà Làng Cù Lần hiện ra trước mắt, tôi đã không thể thốt nên lời...
Nhìn từ trên xuống, Làng Cù Lần là một thung lũng nhỏ được bọc quanh bởi những quả đồi. Một thảm cỏ xanh mướt, ngây thơ như một đứa trẻ nằm khoanh tròn bên những cây bằng lăng tím kiêu kỳ soi mình xuống hồ nước trong xanh in một màu trời.
Một chiếc xe Jeep được chúng tôi thuê để đi xuống Làng Cù Lần. Ngồi trên xe Jeep cũng là một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Đường xuống Làng không nên thơ như vẻ ngoài của nó. Đường dốc cảm giác như thẳng đứng, suối chảy xiết ngập cả vào xe, chiếc xe nhiều khi nghiêng đi một góc 45 độ. Tiếng cười, tiếng reo của chúng tôi mỗi khi xe đi đến một đoạn nguy hiểm làm cho không khí như náo loạn lên.
Khoảng cỏ xanh đã ở ngay trước mặt. Phải xuống đến đây mới thấy, vẻ đẹp đó thật đáng thán phục và ngưỡng mộ hơn nữa. Ngả lưng nằm dài trên bãi có, ngó thung lũng, bao quanh là núi và đồi, ngó khoảng trời tròn vành vạnh như miệng giếng khổng lồ, mới thấy con người thật nhỏ bé giữa thiên nhiên hùng vĩ, mới thấy choáng ngợp trước cảnh sắc tự nhiên, mới thấy mọi âu lo phiền toan chỉ còn là những điều vụn vặt.
Chiều - Thu
Một cơn gió se se thổi qua, trời không còn quá trong và xanh nữa. Những áng mây đã gợn viền đen. Thu đã đến. Tạm biệt Làng Cù Lần, chúng tôi đến với cao nguyên LangBiang.
Truyện kể rằng, ngày xưa, từ rất xa xưa mà không còn ai nhớ rõ từ bao giờ nữa, đã có một đôi trai gái yêu thương nhau thắm thiết, chàng Lang và nàng Biang. Trớ trêu thay, họ sinh ra ở hai ngôi làng vốn có mối thù với nhau, và mối tình của họ bị mọi người ngăn cản. Vượt lên trên hoàn cảnh ngặt nghèo, vượt lên trên sự cấm đoán của làng bản, họ đã bỏ trốn, và sống cúng nhau trên cao nguyên này. Khi họ mất đi, mối thâm thù giữa hai làng cũng được xóa bó, để tưởng nhớ và ca ngợi tình yêu bất diệt của đôi trai gái, mọi người đã đặt tên cho cao nguyên là LangBiang. Tương truyền rằng, những cặp đôi đến đây sẽ gắn bó với nhau bền lâu bằng thứ tình cảm sắt son như chàng Lang và nàng Biang vậy.
Đứng trên đỉnh LangBiang, nắm chặt tay người mình thương yêu, ngắm hoàng hôn đang dần buông xuống, tôi thầm ước tình yêu của chúng tôi cũng sẽ là mãi mãi.
Sương bắt đầu dầy, mưa đã hơi nặng hạt, Đà Lạt về đêm rồi, Đà Lạt đang vào Đông.
Tối - Đông
Tối Đà Lạt lạnh, nhưng không buốt. Mưa rơi dày, nhưng không xối xả. Hồ Xuân Hương đẹp dịu dàng mơ mộng khi màn đêm dần buông.
Chợ Đà Lạt nằm gần Hồ Xuân Hương, chợ không quá to nhưng đông vui nhộn nhịp. Người xe qua lại tấp nập nhưng lại không vội vã, con người Đà Lạt nhẹ nhàng và thân thiện như chính tiết trời và cảnh sắc nơi đây vậy. Một vài xiên thịt, một chiếc bánh tráng nướng, một tách trà chắc cũng là đủ để hiểu ẩm thực Đà Lạt tuyệt vời đến nhường nào. Sau một ngày với những hành trình dài, giờ đây, Em và tôi nhẹ nhàng dạo bộ bên nhau, ngắm thành phố lên đèn, thưởng thức Đà Lạt đang dần dần về đêm.
Ngày mai, ngày kia, những ngày sau nữa, chúng tôi lại lên đường, có thể lại là những chuyến đi, cũng có thể là cuộc hành trình dài bất tận mang tên cuộc sống, với những cảm xúc, những trải nghiệm mới cùng những điều bất ngờ đang chờ đợi chúng tôi. Nhưng chúng tôi, sẽ mãi lưu giữ những hình ảnh, những cảm xúc của cuộc hành trình này. Cảm ơn Đà Lạt với Hai Tư Giờ trải nghiệm , cảm ơn Đà Lạt với Bốn Mùa đẹp đến thế, cảm ơn Em với Một Tình Yêu không thể tuyệt vời hơn.
Đà Lạt - Hai Tư Giờ, Bốn Mùa, Một Tình Yêu!
