(Tấm Cám) Người Đàn Bà Bất Hạnh - Phần I

March 7, 2017
Bà Bầu

Phần I - Khát khao sống, khát vọng trả thù.

Có lẽ đây là một trong những phút tỉnh táo hiếm hoi trước khi tôi điên trở lại. Nằm trong căn lều ẩm thấp của một người ăn xin nghèo trong khu ổ chuột, nhìn về tòa lâu đài nguy nga lộng lẫy sừng sững đằng xa, những ký ức khiếp đảm lại nối tiếp ùa về lấp đầy tâm trí , như hàng ngàn hàng vạn vết dao xé nát trái tim.

"Ngon ngỏn ngòn ngon! Mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng..." Đấy là âm thanh cuối cùng tôi nhớ được trước khi kinh hoàng mà ngất lịm đi. Chính là tôi, một người mẹ đã ăn thịt con gái ruột của mình. Họ đã giết con gái tôi theo một cách dã man nhất, họ đã lừa để tôi ăn thịt chính con mình. Khi tôi ngã xuống, họ tưởng tôi đã chết và vứt tôi ra giữa đồng hoang. Một người ăn xin tốt bụng đã đem tôi về chăm sóc. Và giờ đây, tôi tỉnh lại với muôn ngàn nỗi đau cùng nỗi uất hận không thể nói thành lời. Nhìn lại cuộc đời đã qua, những phút giây hạnh phúc ngắn ngủi, nước mắt cứ vậy tuôn rơi.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nơi làng quê Việt Nam. Tôi được trời phú cho chút nhan sắc nên cũng được nhiều người trong làng để ý, nhưng vì thương ba mẹ đã già, thương bầy em nhỏ còn đang nheo nhóc, tôi chưa có ý định sẽ yêu ai. Cuộc sống cứ thế lặng lẽ yên bình trôi qua cho đến một ngày, tôi gặp anh - người đàn ông mà tôi đã yêu bằng tất cả sự chân thành. Nhưng chính anh, cũng là kẻ đã xé nát trái tim tôi, và hôm đó cũng là ngày mà bi kịch cuộc đời tôi bắt đầu.

Đó là một ngày chợ phiên, khi buổi họp chợ đã gần tàn, khi mọi người đã thong thả thu dọn chuẩn bị ra về. Thi tôi, vẫn còn nặng trĩu trên vai hai gánh hàng ngô hàng sắn mới vơi đi chưa đầy một nửa. Nghĩ đến ba mẹ đang ngóng đợi cửa nhà, nghĩ đến đàn em đang lả đi vì đói, nước mắt chỉ trực trào ra. Vào giây phút tôi đã từ bỏ hy vọng sẽ bán thêm được chút đỉnh, thì anh xuất hiện, anh nói sẽ mua hết gánh hàng và đưa tôi về nhà. Tôi cảm kích trước anh, người đàn ông chân thành và ấm áp đấy. Con tim tôi lần đầu đã biết rung động, biết thổn thức, biết nghẹn ngào.

Sau buổi hôm đó, anh thường xuyên đến thăm tôi. Nhìn cách anh lo lắng cho ba mẹ tôi, cách anh chăm sóc đàn em nhỏ, tôi thấy mình thật hạnh phúc. Rồi cái ngày đó cũng đến, tôi đã trao anh cái quý giá nhất của một người con gái. Vậy nhưng, sau khi chiếm đoạt tôi, anh đã lộ nguyên hình. Những lần đến thăm của anh sau đó thưa và cũng ngắn dần, anh đến chỉ để chiếm đoạt tôi và rồi trách móc, và rồi trì triết. Anh nói tôi dễ dàng với anh như vậy, thì tôi cũng sẽ dễ dàng với những người đàn ông khác. Tôi đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng vì yêu anh, tôi vẫn cắn răng chịu đựng. Để rồi, nhiều ngày sau, anh không còn đến nữa, và đấy cũng là lúc tôi biết mình đã mang trong mình giọt máu của anh.

Ở làng tôi, chửa hoang là một điều vô cùng ghê tởm. Khi cái thai lớn dần lền trong bụng, mọi người bắt đầu để ý đến tôi. Tôi phải chịu đựng những ánh nhìn khinh bỉ, những lời nói cay nghiệt. Vào một đêm mưa bão, thanh niên trong làng ập vào nhà, bắt trói tôi trước ánh mắt bất lực của ba mẹ. Sáng hôm sau, họ lôi tôi ra sân đình, cạo đầu, đánh đập, bắt tôi phải bỏ cái thai nếu không sẽ hành hạ tôi đến chết. Trong phút giây tưởng như muốn chết đi đó, bỗng cái thai trong bụng tôi đạp liên hồi như muốn nói với tôi về một khát khao được sinh ra, được sống. Đúng rồi, tôi phải bảo vệ con tôi, tôi phải kiên cường, phải sống, phải trả lại cho những kẻ đã đầy đọa tôi nỗi đau gấp trăm, gấp ngàn lần.

Đêm hôm đó, nhân lúc mọi người sơ hở, tôi đã trốn đi. Tôi cứ thế bước, bước trong màn đêm dày đặc, không còn xác định được phương hướng, không còn thấy được đường đi, mọi thứ chỉ còn là một màu đen mịt mùng, nhưng tâm trí tôi đang vô cùng tỉnh táo, đang sáng bừng với khát khao sống, khát vọng trả thù.

Bài Viết Cùng Chuyên Mục

Tôi muốn làm quen với mọi người

Thank you! Your submission has been received!

Oops! Something went wrong while submitting the form