"Đâu đó vẫn còn những hạt sạn xấu xa lẫn trong điều tốt đẹp - Và vẫn luôn có mầm thiện trong trái tim của những con người bị coi là xấu xa"
Miệng lưỡi thế gian là vũ khí vô cùng đáng sợ. Nó để lại trong trái tim nạn nhân - những người bị coi là kẻ xấu - một vết thương có lẽ sẽ chẳng thể lành, đẩy họ trượt dài hơn trên con đường tội lỗi. Ai cũng mang trong mình một nỗi niềm riêng, ai cũng cần được cảm thông và chia sẻ. Chúng ta là ai? chúng ta có quyền gì mà phán xét, mà kết tội một con người?
Qua "Cổ tích viết lại" tôi muốn sẻ chia một niềm mong ước: "Xã hội ơi thôi đừng phán xét, xã hội ơi hãy thay đổi góc nhìn, xã hội ơi xin hãy cảm thông và đừng ngoảnh mặt. Một thế giới tươi đẹp với những tình cảm ấm nồng sẽ mỉm cười đón chào ta trên đoạn đường phía trước"
